Cảm ơn Mẹ và sự dũng cảm nơi ấy Mẹ đã nuôi dưỡng và bảo vệ con.
S à i G ò n, 12/2/2023 – Cuối tuần đầu tiên, sau nhiều đêm mơ thấy Mẹ, mình đã gọi hỏi thăm Mẹ
Tình cờ thấy lại bài viết về tuổi 25 của bản thân, và dù 1 tháng nữa mới tới sinh nhật, mình sẽ tạm biệt tuổi 26, nhưng mình muốn viết sớm hơn chút.
Bài hát hôm nay: Heart IU




Mình chưa bao giờ thực sự thấy vui trọn vẹn vào ngày sinh nhật, cuối ngày, luôn có cái gì đó buồn sâu sắc. Mình một mình.
Ba, đã là đi làm giấy khai sinh cho mình, người chọn ngày dương lịch vì đặc biệt, người đặt tên cho mình. Mỗi năm, ngày sinh nhật đặc biệt ấy, là một sự nhắc nhở lớn tới một người Cha. Đã nhiều năm trôi qua, ông không có chúc mừng sinh nhật con gái mình. Còn con gái của ông, đã không gọi ông là Ba, mà gọi là Bố như một người Bắc, gượng gạo.
Và một người Mẹ, đã lâu rồi, Bà không ngủ với con gái mình nữa. Bà luôn chúc sinh nhật con gái, sau khi cô nhắn tin chúc mừng ngày Phụ Nữ tới Bà. Con gái biết Bà ở trong cô, khi Bà vẫn thường hiện lên trong giấc mơ mỗi tối của cô.

Nhìn lại tuổi 26, một năm thú thực là có nhiều phép thử. Cái thì được, cái thì hỏng. Vài câu trả lời sai bét, vài câu trả lời đúng. Nhưng mình trân trọng những trải nghiệm này. Vì mình, đã cho phép bản thân, lún sâu để xem, liệu mình cần biết gì. 1-2 năm thôi mà, tại sao không?
Thử thuyết phục Mẹ đi khám bệnh lần nữa, từ lúc mình về nhà tới lúc đi khám là mấy tháng trời. Ngày đưa Mẹ đi bệnh viện khám, để nhận ra rằng, việc có bệnh thật là …khổ. Một năm, Mẹ & Con học cùng nhau, trưởng thành cùng nhau. Mẹ khỏe và khỏi bệnh, một điều, mình muốn nói là điều mình vui nhất, an lòng nhất năm vừa rồi. Những ngày khó…nhiều năm, bị bỏ lại phía sau như thế. Không gì là mình tự hào hơn thế. Hành trình chữa lành bệnh, cho mình niềm tin vào việc tự nhiên, thải độc, ăn uống lành. (Mẹ mình không uống thuốc để chữa bệnh).
Thử cả định tổ chức sinh nhật lần đầu tiên cho Mẹ, thế rồi Mẹ đi chơi mất cái hôm đó, còn mình ngượng ngập, thế là lôi cái bánh sinh nhật ra…ăn một mình. Không nhắn tin chúc cũng chả kể lại Mẹ nghe chuyện này.
Thử thuyết phục anh trai đi khám bệnh và nghỉ việc ở nhà máy thành công, cũng như với Mẹ, mình mất đâu đó nửa năm trời thuyết phục.
Thử cả việc, mình cho đi 1/2 số sách ở Nhà, thử cả việc cho đi những món đồ cá nhân mình thích nhất (mình không thể ngờ mình có thể cho đi album của Lê Cát Trọng Lý mà mình giữ nhiều năm), cho đi rất nhiều quần áo, thử cả việc mình chẳng làm gì cả thì có sao không?
Sau nhiều lần cho đồ, mình cảm giác là, mình chả còn gì nữa. Mình chả là ai, chả có cái gì đặc biệt cả. Mọi thứ vô nghĩa. Chẳng có gì thực sự quan trọng đến thế, cần thiết đến thế. Thế giới này sao mà thật thừa mứa .
Tuổi 26, khởi động cho việc hiểu bản thân hơn năm tuổi 25. Và sẽ là hiểu bản thân hơn nữa sẽ là mục tiêu của mình trong các năm tới, tìm tới và bày tỏ sự thật bên trong. Trải nghiệm để hiểu mình và học cách bày tỏ bản thân, cũng như kết nối với mọi người.
Mình đã có 2 session tham vấn vào năm cũ, 1 tham vấn tâm lý, 1 tham vấn nghề nghiệp. Những ngày trầm cảm, kiệt sức: mình nằm trong phòng, nhìn cơ thể mình như chìm xuống một cái vùng sâu thẳm, không biết liệu mình có thể thoát ra khỏi. thấy vô nghĩa và đứt kết nối. Không biết tại sao mình có thể nổi lên được nữa. Những cơn sóng và sự ra quyết định từ trực giác không biết đúng hay sai, dẫn mình đi đủ đường hướng. Mình trôi như thế.
Mình tìm tới tâm linh hơn cả sự an ủi, mà là bên trong mình có sẵn. Mình thấy trực giác phát triển và mình may mắn có người bạn (s) tốt để giãi bày và được lắng nghe những chuyển biến này trong suốt một năm. Mình không phải giải thích bất cứ điều gì, những giấc mơ, những cảm giác, sự thôi thúc, sự chần chừ, sự kiên nhẫn,….Chuyện gì đang xảy ra và sẽ xảy ra, mình chờ đợi nó. Bạn cho mình sức mạnh, của sự hiện diện, để mình nói và tìm về nơi sự thật bằng tất cả sự đau đớn, đôi khi là quá sức nơi mình, là sự chực chờ sụp đổ của mình. Bạn không lau nước mắt được cho mình, nhưng bạn quan sát nó rơi. Là khi, bạn im lặng, nhìn mình và không nói lời nào. Mình hiểu.
Mình ở đây, cho mình, và nuôi dưỡng mình. Vì mình tin rằng, mỗi bước đi vào bên trong, mình đang hiểu thêm bất cứ ai khác. Tuổi 27, dù sinh nhật sẽ được đón như thế nào ở một thành phố xa lạ – mình cũng biết rằng, là một cô gái ra đời vào Mùa Xuân – cô gái ấy có những “chìm và lặng” cả mùa Đông trước đó, để mạnh dạn đâm chồi. Dấn Thân.


*Ảnh: Nguyên chụp những bức ảnh trong bài viết này khi gặp gỡ mình ở Đà Lạt. Lần đầu hai đứa gặp mặt trực tiếp sau khi nói chuyện online cũng khá lâu. Anh giúp mình rất nhiều về thuốc, Nguyên học Dược. Một người con trai rất hiền, rất tốt bụng. Mong Nguyên nhiều vững vàng.
Bài viết này, phiên bản ban đầu của nó đã bị xóa hoàn toàn. Mình đã viết lại sau buổi vòng tròn ở nhóm Thân Khỏe Tâm An, khi mọi người cùng chia sẻ về Bóng âm (Shadow). Mình cũng muốn cho mọi người thấy, một phần bóng âm ở trong mình.

Leave a comment