Có 1 điều mình hối hận khi làm Main Host
Quá trình làm việc và trưởng thành song song với công việc, mình luôn nghĩ và làm và không ngại học từ sai lầm (có vẻ đó là một phần tính cách nổi bật ở mình), nhưng điều ở dưới là điều mình đã hối hận nhất
Điều hối hận,
mình ước rằng mình đã có thể nhắn tin cho khách hỏi thăm khi Covid 19 lan rộng. mình ước rằng, mình có thể chat với tất cả các khách của Christinas cũ, nhưng app và kênh hoạt động kinh doanh tạm dừng, mình không còn thông tin khách hàng. mình ước rằng, mình đã bỏ qua cảm giác ngại ngùng, để nhắn tin với những khách của wecozy khi dịch bùng mạnh lên vào năm 2021.
và mình, đã có ý định đó, nhưng đã không nhắn tin và hỏi thăm khách nào cả.
một số khách chủ động nhắn tin với mình, nhưng mình đã chẳng làm gì khác.
Vì vậy mình đã ước
mình không muốn nghỉ việc giai đoạn đó, nhưng mình đã nghỉ việc vì nhiều lý do, đôi khi mình đã ước mình có nhà ở Hà Nội để không nghỉ việc. mình chỉ muốn nói với những khách nếu điều ước thứ nhất mình làm được rằng. mình vẫn nhớ họ và mình mong, thực sự mong rằng họ và gia đình vẫn khỏe mạnh và ổn trong đại dịch.
Mọi người đã du lịch, công tác trở lại khi hết dịch, ít nhiều, đã có những khách nước ngoài hay Việt Kiều đã quay lại wecozy (Christinas cũ) lưu trú. Và niềm hối hận bên trên, thực sự vẫn âm ỉ và cho mình một bài học. Nhất là sau khi những vị khách cũ đã quay lại, nhắn tin hỏi thăm mình và team. Và, có anh Mẫn ở câu chuyện bên dưới.
Tại sao mình lại ngại ngùng để hỏi thăm ai đó trong một tình huống tệ, khó khăn? Dù mình biết rằng, lời hỏi thăm của mình tốt đẹp, nhưng điều gì đã ngăn cản.
Mình có vài suy nghĩ, nhưng mình không muốn nói ra….huhu
Ngày hôm qua,
1/10/2022 mình đón tháng 10 ở Hà Nội, bắt chuyến xe buýt để gặp anh Mẫn, một người khách cũ từng ở Christinas 3 năm trước.
Lần đầu anh ra Hà Nội, lần đầu mình gặp anh, lúc 2h sáng.
Mình gõ cửa 3 lần (đấy là quy định) và im lặng, anh Mẫn mở cửa, mình (với khuôn mặt mà anh Mẫn nhớ là rất là lo lắng và đầy hoang mang) nói một tràng tiếng anh (anh Mẫn bảo anh ấy vẫn nhớ, dù không nói gì thêm, mình biết, nó quá tệ). anh khách đáp: anh biết Tiếng Việt, với khuôn mặt bình tĩnh và có vẻ khó tính.
Sau đó, Anh Mẫn và 2 vị khách khác được mình dẫn đi bộ dọc từ Hàng Bông qua Ngõ Cấm Chỉ và về Tống Duy Tân vào lúc 2h sáng, hai bên hàng quán đông đúc người đang ăn lẩu và ăn đêm (mình vẫn nhớ rất rõ), vì homestay cơ sở Christinas Hàng Bông mất điện đột ngột. (Mình đã được lên Main Host đôi khi mình nghĩ không phải mình giỏi, mà vì có vẻ, mình luôn là đứa ở trong team gặp và xử lý crisis quá nhiều…để đảm đương công việc này).
Đêm đó, sau khi report crisis lên group, lần đầu tiên mình không bị question lại khi xử lý tình huống. Leader team cũng nói rằng mình đã làm rất tốt. Mình nghĩ ai cũng sẽ làm vậy với tình huống đó. Mình vẫn nhớ crisis tối đó và những crisis khác trong quá trình làm Host. Nhóm chat Crisis đó thật đầy ám ảnh…mỗi lần bị @mention là mình căng thẳng và cảm giác mình dốt ơi là dốt.
Quay lại câu chuyện, sáng hôm sau, Anh Mẫn xuống tầng và hỏi nhóm Host chúng mình rằng anh muốn đi Bắc Ninh, Bắc Giang. Tuy nhiên, tìm khắp nơi không có 1 cái tour nào khả thi về thời gian và yêu cầu. Bấy giờ, mình là đứa có thể đưa anh ấy đi vì quê mình ở Bắc Giang. Mình đề xuất đưa anh đi và bảo anh suy nghĩ, rồi nhắn mình nếu mà đi. Cảm giác là mong anh đừng nghĩ em lừa đảo, cả team đông đúc, mình là người mới, mình lại là người Bắc Giang nên …Thật may, sau này mình biết, Bắc Ninh là quê ngoại của anh. Mình đã giúp ý định ra Hà Nội để về thăm quê của người con Việt Kiều này thành hiện thực (dù hơi đau mông, vì đi bằng xe máy cà tàng với mình 1 ngày). Và mình thì với vốn kiến thức lịch sử rất tào lao, nói được vài cái còn thì đáp “em không biết”, đã thành công cái tour 1 ngày.
Chuyến xe hôm đó, anh kể mình rất nhiều thứ về cuộc sống và công việc của anh ở bên Mỹ. Mình nhớ là mình chủ yếu lắng nghe, vì cảm giác lạ lùng vì lỡ trót miệng hôm trước. Phần nữa, anh chỉ là người lạ.
Đấy, thế rồi, sau 3 năm, trở lại Việt Nam về thăm gia đình ở Sài Gòn, anh Mẫn đã bay ra Hà Nội đặt phòng ở wecozy vì thấy avatar có mặt mình. Anh hy vọng được gặp con bé đã chở anh đi xe máy đi tham quan Bắc Ninh và Bắc Giang. Nhận tin nhắn, anh nói thất vọng vì mong được gặp mình mà mình nghỉ việc rồi. Thế là mình ra Hà Nội.
Thật là đặc biệt khi khách vẫn nhớ mình. Trò chuyện đủ thứ và thật là vui khi gặp mặt, đi dạo, đi cà phê và đi ăn trưa và…. phải cố hiểu nhau với hai thứ Tiếng Việt của mình giọng Bắc và anh người Việt Kiều. Câu chuyện 2h sáng cách đây 3 năm được anh Mẫn kể lại, nghĩ lại hồi đó mình mới làm Host được khoảng 6 tháng, rất nhiều kỉ niệm mình ùa về. Anh khen mình “làm rất tốt” hôm đó, anh thông cảm cho sự cố. Được nghe một người khác chứng kiến lúc mình panic giải quyết khủng hoảng với khách, rất thú vị và cả buồn cười qua cách kể của anh nữa.
Cảm ơn anh Mẫn và sự hiện diện. Cảm ơn vì làm em cảm thấy công việc Host ý nghĩ và cho mình cơ hội được gặp đỡ và kết nối với rất nhiều người.
———
Mình nộp đơn vào Christinas trước khi trúng tuyển 1 năm, không hề biết Host là gì, chỉ vì thích core values được mô tả ở trang web. Nhưng công việc đã mở ra cho mình nhiều điều, dù rất vất vả. Tới giờ, mình vẫn biết ơn vì bản thân đã từ bỏ một công việc phiên dịch kiêm trợ lý cho một giám đốc xưởng sản xuất lớn ở quê, một mức lương tốt, để đi làm một công việc lương thấp nhưng mỗi ngày cho mình nhiều kỉ niệm đẹp để nhớ về. Mình thấy được sống.
Dù hiện tại không còn làm Host, nhưng mình tin rằng đây là nền tảng cho cả cuộc sống cá nhân lẫn các công việc khác ở hiện tại và tương lai. Nơi mà để nhắn được một tin nhắn Tiếng Anh vừa tự nhiên, vừa đúng ý, mình đã thi trượt và học bổ túc 6 lần, và n lần được QC bởi team trước khi có thể tự soạn một tin nhắn. Nơi mình đã học gấp ga chun, gấp chăn ga gối, dọn vệ sinh nhiều ngày và đi kiểm tra chất lượng phòng như thói quen. Nơi mình đã học rất nhiều để làm quản lý…..Được gặp gỡ nhiều người và được cởi mở suy nghĩ định kiến hạn hẹp của bản thân rất nhiều.
Cảm ơn những vị khách, dù đã quên hay còn nhớ về mình, chúc mọi người có đôi bàn chân vững vàng và travel nhiều hơn nữa. Ở Hà Nội, trên phố Tống Duy Tân mọi người từng ở, dịch Covid, cô gái mọi người gặp đã rất muốn liên lạc hỏi thăm.
Để đóng lại bài blog này, mình trích lại một câu nói mình biết được nhờ team Etik Academy:
Đôi khi những cơ hội và chân trời mới trong cuộc sống không đến với bạn bằng tiền bạc hay học vấn, chúng đến với bạn bằng cách bạn giao tiếp và ứng xử với những người xung quanh
Fanny Jackson Coppin
*Nếu không làm việc ở Christinas, mình tin là mình không thể quen được người chụp bức ảnh cây hoa anh đào này.

Leave a comment